Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

Gió và Trăng

Gió thật là một con bé nhà quê ngốc nghếch, gió đã bao giờ nhìn thấy trăng đâu, trăng ở mãi trên cao mà gió không bao giờ chạm tới, vậy mà gió tự vẽ lên một hình ảnh uy quyền, mạnh mẽ, đại nghĩa, quên mình vì người khác, vì một mục đích sống cao đẹp.

Ánh trăng tự kể xuất thân từ gian khó, từ thiếu thốn và thiệt thòi, bằng nỗ lực và tri thức của mình, ánh trăng đã tự khẳng định vị thế của mình ngời sáng, những gì ánh trăng kể, dịu lướt như một giấc mwo mà gió cũng có dịp trải nghiệm qua  những câu chuyện của những người bạn.

Gió cứ vẽ lên hình ảnh ấy, rồi ngây ngất ngắm nhìn, gió thần tượng hóa một hình ảnh chói lóa, gió không dám tới gần, không dám chạm vào, sợ giấc mơ biến mất.

Gió vẫn chọn cách đứng ở xa, và thế, trái tim gió vẫn tỏa hương. Ánh trăng không là thực, gió vẫn ngưỡng mộ một vầng trăng.